Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

HOA MUA TÍM - chương II


III 

Tiếng trống chiềng, tiếng nói cười, âm vang cả khu vực Chiềng Lau. Băng cờ khẩu hiệu rợp trời. Đi tiễn thanh niên lên đường nhập ngũ của khu vực Chiềng Lau có đủ thành phần từ người già đến con trẻ, họ vui vẻ tự hào bởi lâu mới có một đợt nhập ngũ như thế này: Chọn tuyển kỹ về sức khoẻ, chiều cao, và hình như có cả tiêu chuẩn đẹp trai nữa thì phải ? Trông anh nào anh ấy cứ như cây lim ,cây sến giữa rừng núi quê hương. trước lúc đoàn tân binh đi về huyện, Chiềng Lau  đã làm những thủ tục, như già làng tặng quà, thanh niên trao cho nhau, khăn Piêu, ống Pín Mùn, những cái túi xinh xinh được thêu đẹp, mẩu sắc sinh động, người đi, người ở đều nhớ cả. Họ còn trao cho nhau ánh mắt yêu thương, những giọt nước mắt nặng chĩu tình người Chiềng Lau.
Pinh là một trong những thanh niên nhập ngũ đợt này. Anh toại nguyện khi được bố   Toàn và mẹ Vạt vui vẻ cho đi nhập ngũ. tất nhiên bà Vạt đã khóc hết nước mắt. ông Toàn  đóng vai trưởng đoàn trống chiêng rất tích cực. Những thanh niên nhập ngũ đi thành hàng, tuy chưa có quân phục nhưng tác phong xem ra rất nghiêm túc, y như bộ đội thật. Theo chương trình thì buổi tối nay huyên sẽ giao quân cho đoàn Vinh Quang,  thuộc Quân Khu tại sân vận động huyện. Gọi là sân vận đông cho oai, vì  đó là sườn đồi dốc đến gần bốn mươi độ. Dưới chân đồi là một sân khấu kê bằng bàn học của trường cấp hai ghép lại, có phông màn, cờ đỏ sao vàng, trông trang nghiêm đúng tinh thần của ngày lễ giao quân.
Tới sân vân động, một người trong Ban quân sự huyện dẫn lính mới đi nhận quân trang. Mọi thủ tục xong. Thì trời vào đêm những chiếc đèn mang xông được thắp lên sáng trưng. 
Mọi tân binh quần áo xúng xính trong bộ quân phục, vai đeo ba lô đầu đội mũ gắn sao, tìm hàng đứng vào cho đúng đơn vị của mình.
Hôm ấy,Pinh được huyện đội cử thay mặt anh em tân binh phát biểu trước lúc lên đường.
Pinh được biên chế về tiểu đội hai, trung đội ba, đại đội một ba tư. Pinh nghe nói  đại đội 134 là một đại đội có truyền thống từ ngày đánh Pháp phiên hiệu là đại đội Ký Con . Địa điểm đóng quân của đơn vị ở vùng trung du bán sơn địa. Doanh trại là khu nhà tranh, vách thưng bằng phên nứa, trông chắc chắn và đẹp. Bốn cái nhà nằm liền kề nhau, một hội trường  có ghế ngồi bằng cây rừng, chung quanh quây bằng phên nứa thấp,  một sân vân động to, Cổng ra vào của doanh trại được làm như kiểu cổng chào. Có lính vệ binh gác hai bốn trên hai bốn. Đường vào sân sạch bóng, cây xanh chung quanh doanh trại được trồng có hàng có lối trông thật đẹp. Pinh thấy yêu quang cảnh và chỗ ở của mình,          
Hôm nay đoàn văn công Quân khu về thâm nhập  Trung đoàn. Theo chương trình,  mỗi năm Đoàn văn công phải đi thâm nhập thực tế ba tháng, để gần cuộc sống của chiến sỹ.  để phục vụ bộ đội có hiệu quả hơn. Chiếc xe tải chở Đoàn vừa đến cổng Trung đoàn, các diễn viên ở trên xe nhảy xuống, lính ta ở trong doanh trại ào ra đón. Diễn viên nữ bím tóc hai bên vai trông thật xinh xắn và nhí nhảnh, diễn viên nam thì hồ hởi, cùng các chiến sỹ đi vào trong doanh trại. Diễn viên và lính, vui như hội.
Chiều đến, mới có năm giờ, thiếu nhi trong làng Đồi Khoai, làng Láo, Phố Rịa …Đã thập thò ngoài cổng doanh trại.     
Đã lâu lắm không có văn công, văn nghệ biểu diễn nên lính ta háo hức và dân quanh vùng này cũng mong mỏi. Riêng Pinh thì khấp khởi mừng thầm, vì có dip gặp được các nhạc công kéo đàn Violon may ra học hỏi được đôi chút, thì vui biết mấy. Nhưng Pinh không lộ cho ai biết điều này. Pinh đang vui, đuổi theo dòng suy nghĩ, thì Thuỷ liên lạc Đại đội đến tìm Pinh. Anh vội về mặc quân phục chỉnh tề, lên nhà đại đội.
Đại đội trưởng Lạp vui vẻ nói với Pinh:
- Đồng chí có cây đàn viôlôn bằng ống bương phải không?
- Vâng ạ.
- Đồng chí ngồi chờ Chính trị viên lên trao đổi nhé. Cứ ngồi đây. Việc vui thôi mà, không có gì phải suy nghĩ.
Thủ trưởng Lạp đi ra ngoài. Pinh đang sốt ruột thì chính trị viên Kỷ về. Thủ trưởng Kỷ người Thanh Chương Nghệ An. Một con người vui vẻ, được cán bộ và chiến sỹ cả mới đến  cũ đều yêu mến và tôn trọng. Từ khi có quân hàm, thủ trưởng Kỷ đã đeo quân hàm trung uý rồi, mà nay vẫn thế, chưa có thay đổi gì về sao vạch cả.
Pinh thấy thủ trưởng Kỷ đi vào liền đứng dậy:
- Báo cáo Thủ trưởng tôi đã có mặt đúng giờ.
Thủ trưởng Kỷ hỏi luôn:
- Cây đàn bằng ống bương của cậu vẫn biểu diễn tốt đấy chứ?
- Vâng ạ. Tôi vẫn kéo đàn cho anh em trong tiểu đội nghe vào lúc rỗi rãi cho vui và đỡ nhớ nhà. Hơn nữa bây giờ ống bương khô cong nên âm thanh hay lắm thủ trưởng ạ.
- Tốt! Tôi nói luôn để cậu khỏi suy nghĩ:
- Tối nay Đoàn văn công Quân Khu biểu diễn giao lưu ở sân khấu đất của trung đoàn. Đúng bảy rưỡi tối hôm nay thì bắt đầu. Theo gợi ý của Chủ nhiệm chính trị trung đoàn là đồng chí Lê.
- Cậu có biết thủ trưởng Lê không?
- Dạ có ạ. Một vài lần, Thủ trưởng Lê gọi cậu Phượng lên phòng, của thủ trưởng có chút việc riêng, tôi cũng được đi theo nên cũng biết lơ mơ là thủ trưởng Lê quê ở Thanh Hoá, mê văn nghệ, thể thao lắm ạ.
Chính trị viên Kỷ cười vui:
- Đúng thế.Vậy nên Chủ nhiệm gợi ý: Tối nay cậu mang cây đàn viôlôn bằng ống bương của cậu, biểu diễn giao lưu với Đoàn văn công Quân khu. Được chứ?
Pinh tròn mắt:
- Báo cáo thủ trưởng. Đoàn văn công chính quy hiện đại, có học rất bài bản, đàn nào đi đàn ấy. Đàn của em  là ống bương, thô sơ nhà quê…
Thủ trưởng Kỷ nói luôn:
- Đây là ý của thủ trưởng Lê chủ nhiệm chính trị Trung đoàn. cậu định không chấp hành à?
Pinh ầm ừ:
- Dạ thế thì …
- Thế thì sao?
- Dạ! em xin chấp hành ạ.
Chính trị viên Kỷ cười vui:
-Tốt. Bây giờ cậu về chuẩn bị đi. Tinh thần như người lính ra trận, kéo đàn cho tốt vào, không được tự ty về cây đan bằng ống bương.
Từ nhà Đại đội về, trong lòng Pinh nửa vui, nửa bối rối, không biết rồi mình sẽ biểu diễn ra sao? Liệu có thành công không? Pinh về tiểu đội, lấy cây đàn xuống lau qua và cho cô-lô-phan vào Achêr rồi ra sân tập trung cùng Tiểu đội. Khi hành quân tới sân vận động thì bộ đội hai tiểu đoàn, các đại đội trực thuộc và dân quanh vùng, đã ngồi thành hàng lối, bốn chiếc đèn Măng xông được buộc cao lên để ánh sáng toả khắp sân khấu. Pinh  ngồi vào hàng quân, lòng hồi hộp, không biết mình sẽ biểu diễn vào lúc nào? Dàn nhạc của Đoàn văn công ngồi ngay dưới cửa sân khấu, rất đông, có đủ kèn trống, viôlôn, cellô, côntrebas. Pinh đang cố lấy lại tự tin, thì trên sân khấu Thủ trưởng Lê phát biểu:
- Kính thưa thủ trưởng trung đoàn. Kính thưa các đồng chí Trưởng phó Đoàn văn công Quân khu. Hôm nay rất vinh dự cho cán bộ chiến sỹ trung đoàn, được đón tiếp và giao lưu văn nghệ cùng Đoàn văn công quân khu. Tôi xin thay mặt các thủ trưởng, các chiến sỹ toàn  trung đoàn nhiệt liệt hoan nghênh các đồng chí nam nữ diễn viên, về thâm nhập và biểu diễn giao lưu đêm nay… 
Sân vận động vang tiếng vỗ tay hoan hô một hồi dài. Một diễn viên nữ với quân phục, váy ngắn, cầu vai đỏ, ve áo gắn miếng phù hiệu và một sao bạc. Chân đi đôi bốt đen nhánh, đầu đội mũ mềm, có gắn sao trông vừa đẹp, vừa chững chạc, đứng trước microrô, cúi chào khán giả, rồi cất giọng giọng ngân nga như chuông:
- Chương trình giao lưu của Đoàn xin được bắt đầu…. Qua đi mấy tiết mục, nữ diễn viên giới thiệu,  Hà văn Pinh  độc tấu đàn violôn bằng cây đàn tự làm. bài “Đường lên tây bắc” của nhạc sỹ Nguyễn Thành. Pinh cầm cây đàn ra giữa sân khấu. Một diễn viên nhạc công Acc của đoàn, xách ghế ra giữa sân khấu ngồi đệm đàn cho Pinh biểu diễn, coi như không có ai bên cạnh mình, Pinh nhắm mắt lại, kéo đàn thật say sưa. Cả sân vận động như không có tiếng động, tất cả hoà vào giai điệu, tiếng đàn Pinh diễn tấu, thì không biết ai là diễn viên, ai là chiến sỹ nữa. Tiếng đàn của Pinh nghe to và nuột nà, không vấp váp mà đằm thắm như có hương rừng gió núi. Pinh biểu diễn xong, mọi người vẫn im lặng tưởng chưa hết. Pinh cúi chào rồi, lúc ấy mới có tiếng hò la vỗ tay hoan hô. Bỗng tất cả các nhạc công của đoàn văn công từ dưới nhảy lên sân khấu, quây lấy Pinh và xem cây đàn bằng ống bương tự tạo như thế nào mà nghe lại hay và chuẩn như vậy. Rồi tất cả đứng thành một hàng ngang trên sân khấu. Nhạc sỹ Đôn Truyền  nhạc trưởng của đoàn nói:
- Tôi xin thay mặt các nhạc công trong dàn nhạc của đoàn, thay mặt toàn thể, cán bộ diễn viên trong đoàn, tặng đồng chí Hà Văn Pinh bộ dây đàn viôlôn  ngoại. Để đồng chí Pinh tập tốt và phục vụ bộ đội được nhiều hơn, góp phần xây dựng quân đội ta chính quy hiện đại. chúng tôi mong rằng đồng chí Pinh sẽ là nhạc công chuyên nghiệp trong một ngày gần đây.
Pinh đón nhận bộ dây đàn trong tiếng vỗ tay của mọi người trên sân vận động.  Trở về hàng quân, mà nước mắt Pinh cứ ứa trào vì cảm động. Pinh không ngờ các thủ trưởng lại cho mình cái cơ hội, cái giây phút vinh quang đến thế này. Gía như  bố Toàn và mẹ Vạt có mặt thì nói sao cho hết được cái vui, cái sung sướng. Mà nghĩ cho cùng, thì chỉ có đời lính mới có cái vinh quang như thế này thôi.
Buổi giao lưu văn nghệ kết thúc. Thủ trưởng trung đoàn đã lên phát biểu cảm ơn các diễn viên đoàn văn công Quân khu. Các đơn vị đã cho bộ đội hành quân về doanh trại của mình nghỉ. Nhưng đại đội Pinh, trung đội Pinh, đặc biệt là tiểu đội ba của Pinh lính đã lên giường rồi mà sự bàn tán về đêm giao lưu văn nghệ vừa xong vẫn rì rầm mãi không dừng. Có tiếng còi trực ban anh em mới im lặng, tưởng tượng, về cây đàn đã đem lại sự vinh quang cho Pinh buổi tối nay. Tiếng lá thông reo vi vu như muốn thức cùng Pinh và đồng đội.
Sau đêm giao lưu văn nghệ ấy, trung đoàn chuẩn bị nhận nhiệm vụ mới mang tính chiến lược. Vì đế quốc Mỹ đã có âm mưu sẽ mở rộng chiến tranh ra miền Bắc, sự kiện Vịnh Bắc bộ như là sự thách đố của đế quốc Mỹ. Nhiệm vụ của trung đoàn là không được chủ quan, mọi công việc học tập đến sinh hoạt của cán bộ và chiến sỹ từ thời  bình chuyển sang thời chiến. Lính thông tin từ trên Sư đoàn chuyển ngay, những cặp tài liệu có chữ “ Hỏa Tốc”  xuống các trung đoàn. Từ trung đoàn đến các tiểu đoàn, đến các đại đội trực thuộc, ngay trong đêm đó nhận được lệnh: Cán bộ chiến sỹ các đơn vị hãy sẵn sàng chiến đấu!





















IV.
     
Chiếc xe ô tô Gát sáu chín đang vượt đèo Cù Măng, đưa mười em học sinh tuyển được ở khu vực Mường Mùn xã Đồi Bồ về trường để đào tạo theo chương trình đã định. Tin đế quốc Mỹ sẽ mở rộng chiến tranh ra miền Bắc, đã đến với nhân dân, ở mọi miền đất nước, Chiến tranh phá hoại ở miền Bắc chắc chắn là vô cùng ác liệt. Trường Văn hoá nghệ thuật Tây Bắc, nhanh chóng sơ tán, về một Tỉnh vùng cao, tránh những trọng điểm kinh tế, nhằm an toàn trong những ngày huấn luyện học sinh trở thành diễn viên Ca, Múa, Nhạc, Kịch, cho các Đoàn văn công thuộc các tỉnh Tây Bắc, phục vụ quân dân Tây Bắc trong chiến đấu và sản xuất. Trong xe ô tô gồm các em học sinh và cán bộ phòng đào tạo đón học sinh về trường. Các em mang đồ dùng sinh hoạt. Có em mang hai vò rượi cần, vì rượu cần  ở vùng Mường Mùn ngon có tiếng, để liên hoan với các thầy cô trong buổi đầu gặp mặt, gọi là quà quê hương. Xặng là người lớn tuổi hơn, chững chạc, nên Hoàng cán bộ phòng đào tạo,thống nhất với Luy cán bộ tuyển sinh, tháng trước về Mường Mùn tuyển được Xặng, và một số em khác, tạm phân công cho Xặng là tốp trưởng để đôn đốc và quản lý các em, xe ô tô đi được hơn một giờ đồng hồ, vượt qua hai đèo thì dừng lại vì nóng máy.:
Mọi người trên xe nhảy xuống đường, để xả hơi. Xặng không có gì là mệt mỏi cả:
- Chú Luy có mệt không? Nghe Xặng hỏi Luy cười:
 - Bình thường thôi! Bọn chú đi công tác thế này luôn nên quen rồi. Xặng có mệt không?
- Có mệt một chút, nhưng đến giờ thì không mệt nữa. Ăn xôi vào thì khoẻ hẳn thôi chú Luy ạ.
 Nói xong, Xặng lên xe lấy một gói xôi to mang xuống. Xôi này là do Uỷ ban nhân dân xã Đồi Bồ cho người thổi,  gói lại cho các em đi ăn đường. Xặng xách luôn một can nước lá ngành ngạnh xuống. Nước lá này uống lành bụng, người Mường Mùn nói vậy. Xặng trải tấm ni lông xuống vệ đường, giở gói xôi ra chia làm ba mô, có cả muối vừng trộn hạt dổi cho thơm.
Mọi người đến chỗ Xặng mỗi người véo  một nắm xôi chấm muối vừng.
- Chú Luy thấy không? Trông chị Xặng y như cán bộ thật đấy chứ. Chúng cháu xin chấp hành đội trưởng một cách nghiêm túc.
Mọi người cười vui ăn xôi ngon lành. Nửa giờ sau, đoàn đi tiếp
Xe lên dốc đi độ hai cây rồi xuống dốc, qua cái ngầm hơi sâu. Nước lưng bánh xe vì có một trận mưa đêm hôm trước, xe xóc và lắc mạnh, làm cho mọi người trên xe tỉnh táo hẳn. Chợt chú Luy hét to:
- Về đến nhà rồi các bạn trẻ ơi!
Xe đỗ cạnh con đường mòn vào trường.
- Chào các em! Về được đến đây là giỏi rồi. Có mệt không? Thầy hiệu trưởng đến bắt tay từng em động viên. Anh cán bộ phòng hành chính tên là Hứa giới thiệu:
- Đây là thày Tiềm Hiệu trường nhà trường, và các thầy cô ra đón các em đấy.
Trong lòng Xặng bừng dậy nỗi khao khát bấy lâu ấp ủ. Xa bản, xa bố Đảm ấng Chiện, xa các anh em, tới đây mình sẽ học hành ra sao trong ngôi trường này để khỏi phụ lòng trông cậy của mọi người.. Trường nghệ thuật Tây Bắc mến yêu ơi! Đâu đây tiếng suối đầu nguồn, vọng về như  thác đổ. Tiếng chim rừng kêu khắc khoải trong núi. Tiếng cối giã gạo bên kia suối lục bục, cùng tiếng nước chảy ở cánh ruộng bậc thang gần đó. tràn xuống ruộng dưới róc rách không dừng. Tất cả những âm thanh ấy, nghe như một bản hoà tấu của các nhạc công trong trường nghệ thuật Tây Bắc ở vùng sơ tán. Tiếng đàn, tiếng hát, điệu múa ở bản Kén này của con em các dân tộc vùng Tây Bắc đêm ngày khổ luyện để thành diễn viên  ngày mai đi phục vụ mọi miền đất nước, làm sao lịch sử có thể quên được.
Học sinh được tuyển về  trường đã  vào khoá học theo chương trình. Một số em được phân công học nhạc cụ, thanh nhạc và đàn dân tộc. Riêng  lớp múa có ưu tiên hơn, các em ở Mường Mùn về đa số vào lớp này. Xặng được giao làm  lớp trưởng của lớp  múa bốn năm. Các em nhiệt tình học tập nên bước đầu đã nắm được phần cơ bản, các thầy cô rất yên tâm,  hy vọng có thể cung cấp diễn viên cho các đoàn văn công ngoài mặt trận, và  chuẩn bị cho các tốp xung kích đi phục vụ chiến trường khi cần đến. Thầy hiệu trưởng nói:
- Đây là chiến lược đào tạo Bộ văn hoá thông tin đã có chỉ đạo trong việc đào tạo diễn viên trong thời chiến, các đồng chí giáo viên trong trường đã thấm nhuần giảng dậy. Học sinh cũng hiểu điều này nên tích cực đóng góp công sức học tập củầ nhà trường.
Chiều nay mưa lất phất, những đám mây trắng là là bay quanh núi. Sân bóng chuyền vẫn thi đấu đông vui. Xặng đi dọc bờ suối quanh trường ngắm cảnh trời mưa lây phây. Người ta nói đời sinh viên có bao nhiêu ước mơ, nhưng Xặng chỉcó một ước mơ nho nhỏ, làm sao mình trở thành diễn viên múa để phục vụ cho nhân dân quê mình, bố Đảm máng Chiện và các em  được xem. Xặng sẽ  học hỏi, rèn luyện để đạt được ước mơ ấy.
 




     V         
Sau một tuần diễn tập phối hợp các binh chủng cấp Sư đoàn, do Quân khu chỉ đạo, với đầy đủ quân số và phương tiện kỹ chiến thuật của quân đội chính quy hiện đại: Các bài học chiến thuật được áp dụng như vượt sông, vượt đầm lầy, đánh giáp lá cà... trung đoàn được Tư lệnh quân khu khen. Đại đội một- ba- tư được Sư đoàn khen và trao cờ thi đua, “Đại đội đầu đàn” của toàn Sư đoàn. Đại đội tính phần trăm quân số để trực doanh trại , còn lại cho nghỉ phép ba ngày để xả hơi sau những ngày diễn tập vất vả. Những chiến sỹ nào nhà ở xa không về được thì ở lại doanh trại nghỉ gọi là nghỉ tại trại. Vào nhà dân cho thư giãn và làm công tác dân vận, cũng là một nội dung học tập của tân binh.
Pinh ngồi một mình ở giường đang sửa lại cái lưới bọc mũ, để khi cần nguỵ trang thì có ngay, không phải đan lưới mới. Anh em trong trung đội đi chơi hết. Người ra phố Rịa, người vào các làng gần doanh trại, như làng Đồi Khoai, làng Láo để giao lưu với các thanh niên trong làng. Pinh ngồi nghĩ một mình: Sau cái đêm giao lưu với Đoàn văn công Quân khu cũng lâu rồi, mà không có tín hiệu gì của Đoàn cả. đêm ấy, Nhạc sỹ Đôn Truyền có nói:
- Pinh cứ  học tập cho tốt đi, rồi bọn mình sẽ lấy cậu lên dàn nhạc của đoàn. Yên tâm nhé.
Vậy mà đến hôm nay vẫn không có một tia hy vọng; mới chán chứ. Pinh đem cây đàn viôlôn bằng ống bương ra kéo một làn điệu khắp Thái. Các chiến sỹ ở tiểu đội bên nghe thấy nét nhạc hơi buồn, không hiểu bài gì liền chạy sang hỏi:
- Nhạc sỹ kéo đàn bài gì sao mà buồn thế?
- Bài dân ca quê mình đấy. Nhớ nhà mà, nhớ bố mẹ, nhớ con suối đầu nguồn lắm rồi. một chiến sỹ bảo:
- Pinh ơi kéo bài khác đi.
Pinh không nói gì, cắp cây đàn vào cằm, cầm Acher miết vào dây đàn kéo bài “ Chị Mai xuống chợ”Tới đoạn cao trào, Pinh cho tiếng đàn kêu hết cỡ. Mấy chiến sỹ nhìn nhau nói:
- Hay thật, lúc này nghe đàn mới đúng, các cậu ạ.
Mấy chiến sỹ nói với Pinh: nghe đàn của cậu bọn tớ thấy nhớ nhà đấy. Nhưng không về được đâu. Một chiến sỹ muốn xoá đi cái không khí buồn, lên tiếng:
- Ta ra phố Rịa cho vui đi, các cậu?
Tất cả  nhất trí, hô to:
- Nhất trí, hôm nay là phiên chợ mà. Đi thôi các cậu.
Pinh cất đàn rồi cùng đi.cùng với anh em, qua võng gác, Chiến sỹ vệ binh  nói vui:
- Đi chơi với nhạc sỹ thì vui rồi! Này về là phải có quà đấy nhé
Pinh  đi lùi lại phía sau, vừa đi vừa suy nghĩ. Nếu mình được lên văn công Quân khu thì sao? Liệu mình có làm được không? mình yêu cái nghề đàn nhạc ấy lắm. Lúc ấy, mình sẽ có một cây đàn hẳn hoi. Không phải kéo đàn viôlôn bằng ống bương như bây giờ lại không phải lăn lộn đời lính bộ binh, biết bao vất vả, so với  lính binh chủng khác. Tất nhiên đã là lính. thì đều gian khổ, mình đã biết rồi … Pinh đang luẩn quẩn với những ý nghĩ tương lai, thì mấy chiến sỹ rủ nhau vào quán nước bên đường. Thỉnh nhanh nhẹn gọi một đĩa kẹo vừng Đây là đặc sản địa phương. Rịa là vùng làm kẹo vừng có tiếng,  kẹo vừng Rịa đi các nơi được mọi người ưa chuộng,đã ngọt lại rẻ. Có năm hào một cái. Thỉnh rất khéo, gọi ngay món kẹo vừng là vừa với ngân khố anh lính tân binh, thêm cốc nước chè làm ngọt giọng, chơi phố xong về doanh trại là được rồi. Mấy chú lính vừa ăn kẹo, uống nước chè vừa nói chuyện tầm phào rất vui. Pinh bắt đầu nói cười và hoà vào cái không khí của ngày nghỉ không quên nhắc lấy mấy cái kẹo mang về cho anh em vệ binh. Thỉnh lấy một gói kẹo còn nguyên chưa bóc, rút trong túi tờ xanh xanh thanh toán mà vẫn không hết. .
Bẩy ngày nghỉ, hôm nay đã hết. Nhanh thật. Tối, kẻng điểm danh toàn tiểu đoàn. Đại đội Một- ba- tư tập hợp điểm danh ngay sân sau nhà đại đội không thiếu một ai. Chính trị viên đại đội Nguyễn Thế Kỷ đứng trước hàng quân nhận xét:
- Những ngày nghỉ vừa qua các đồng chí thực hiện tác phong quân nhân tốt, giờ trả phép không ai chậm, đảm bảo sức khoẻ. Bây giờ tôi phổ biến công việc. Sáng mai.toàn đại đội tập trung ở hội trường tiểu đoàn để học tập về nhiệm vụ mới của quân đội và của trung đoàn chúng ta trong thời gian tới. Với nội dung quan trong như tôi vừa nói, yêu cầu của đại đội không được thiếu một đồng chí nào trong buổi học tập. Các đồng chí rõ chưa?
- Rõ! Đồng chí chính trị viên lại hỏi tiếp:
- Đồng chí Hà Văn Pinh tiểu đội ba, trung đội bốn có ở đây không?
Pinh như giật mình đáp:
- Có tôi:
- Đồng chí Pinh trước giờ đi ngủ lên phòng chỉ huy đại đội gặp tôi:.
Chiến sỹ ra về, cười nói vui vẻ. Về tới phòng Pinh rất sốt ruột nên vẫn để nguyên quân phục, đi lên phòng chỉ huy đại đội ngay, xem có việc gì mà thủ trưởng lại yêu cầu lên gặp vào giờ này:
Thủ trưởng Kỷ ân cần nói với Pinh:
- Vào đây. Vào đây. Bây giờ ta tâm sự với nhau nhỉ?
Pinh nhẹ nhàng nói với thủ trưởng:
- Dạ thủ trưởng cứ nói đi ạ.
Chính trị viên nhìn Pinh và nói vừa đủ nghe:
- Cậu có quyết định lên Đoàn văn công Quân khu công tác. Quyết định mình cầm đây. Nhưng ngày mai toàn trung đoàn học tập chính trị, quán triệt cán bộ chiến sỹ trong trung đoàn, bước vào chiến dịch rèn luyện để đi B dài, Măt trận yêu cầu, chúng ta phải sẵn sàng. Bây giờ mình muốn hỏi cậu về quyết định này:Đây là quyết định của cậu. Lên văn công hay ở lại đơn vị, là hoàn toàn do cậu quyết định. Thế nào? Pinh rõ câu chuyện  chúng mình tâm sự chưa nào? Pinh nói:
- Nghe xong Pinh  thấy nhẹ người, vì không phải viẹc dữ mà là việc vui. Rất nhanh Pinh hỏi lại thủ trưởng Kỷ:
- Theo thủ trưởng thì tôi nên thế nào ạ?
Chính trị viên Kỷ cười:
- Mình hỏi lại cậu, cậu lại hỏi mình là thế nào nhỉ?
Cả Thủ trưởng và Pinh cùng cười thoải mái như hai anh em, không còn ranh giới thủ trưởng, và chiến sỹ nữa. Thủ trưởng Kỷ đứng dậy vào đầu giường lấy ra mấy cái kẹo lạc.
- Ăn đi cho vui. Đời lính, thế này là oách rồi phải không?
- Em  cũng thích kẹo lạc lắm thủ trưởng ạ.
- Vậy thì ăn đi. Tý nữa cầm về mấy cái, sáng mai ăn cho vui. Cây đàn bằng ống bương vẫn phục vụ bộ đội đấy chứ?
- Vâng. Tôi vẫn kéo đàn lúc không bấn việc gì, khi ậô đội yêu cầu. Vì tôi yêu cây đàn ấy lắm thủ trưởng ạ.
- Tốt lắm! Cứ thế mà phát huy nhé.
Thủ trưởng mở tủ lấy tờ giấy quyết định ra đưa cho Pinh và nói:
- Bây giờ mình đưa cho cậu quyết định này. Cậu về suy nghĩ trong đêm nay. Một là lên Đoàn văn công Quân khu công tác. Hai là ở lại đơn vị cùng bộ đội rèn luyện để đi B dài. Tức là đi chiến trường. Quyết định thế nào cậu phải báo cáo mình vào sáng mai, sau giờ thể dục buổi sáng. Bây giờ muộn rồi, cậu về đi ngủ.
Pinh cầm tờ giấy Quyết định:
- Cảm ơn thủ trưởng. Tôi về ạ.
 Từ phòng đại đội ra về, Pinh phân vân nghĩ: Lên đoàn văn công thì lúc nào mà chả được. Nhưng đi B dài, tức là đi chiến trường, nếu không đi đợt này, nhỡ nay mai không còn giặc Mỹ, thì đi chiến trường đánh ai!. Pinh mắc màn, lên giường định đi ngủ, nhưng không tài nào nhắm mắt được, chỉ mong trời mau sáng, để lên trình bày với chính trị viên  ý định của mình về tờ quyết định tối qua. Thật tình cả hai con đường Pinh đều muốn cả. Nhưng ở đời đâu vậy được! Trời chỉ cho có một thứ, cho nên phải suy tính cho kỹ.Trời đêm yên tĩnh, tiếng ngáy đều đều của đồng đội nghe thật đơn giản. Pinh chui ra khỏi màn, rồi ra đầu nhà trung đội đứng ngắm trời sao. Nghe tiếng nước chảy ở con suối xa, Pinh thấy nhớ nhà, nhớ bản, đến cồn cào. Pinh cứ đứng lên ngồi xuống ở một cái khoảng không nhỏ hẹp. Có tiếng động mé sau, Pinh giật mình quay lại thì ra là Trụ. cùng nhập ngũ một ngày với Pinh. Trụ hỏi Pinh:
- Sao đêm không ngủ lại ra đứng đây ?
- Không ngủ được vìcó nhiều điều phải nghĩ mà.
- Có việc gì vậy?
- Ngày mai học chính trị. Nghe nói là quán triệt nhiệm vụ mới của quân đội, để đi B ...
Trụ cười nói vẻ như không quan trọng:
- Điều ấy thì chưa biết thế nào với đời lính chiến cả. Nghe nói có thời gian quân ta đi rèn đủ yêu cầu là lên đường luôn. Nhưng có đợt  mới rèn được độ một tháng là thầy trò đã lên đường rồi. Riêng về trung đoàn mình, tớ cũng nghe được lơ mơ.
Pinh đi theo Trụ vì Trụ đang làm nhiệm vụ trong phiên gác. Pinh nói vứi Trụ vừa đủ nghe:
- Tớ có quyết định lên Đoàn văn công Quân khu công tác, thủ trưởng Kỷ đưa cho tớ tối hôm qua. Nhưng tớ cũng lại muốn đi chiến đấu.
- Đi B là vất vả, khổ sở đấy, không như văn công đâu. Thôi,  tớ chuẩn bị đổi gác đây,  cậu cũng về ngủ đi. Nên nhớ rằng làm trai cho đáng nên trai, mà lại là trai người Thái. Chia tay Trụ, Pinh về giường ngủ, nhớ những điều Trụ nói. Đúng!...
Ăn sáng xong, Pinh đi như chạy về nhà trung đội, treo cái bát vào nơi quy định,  mở ba lô lấy tờ giấy quyết định, chỉnh trang quân phục rồi lên nhà đại đội. Pinh vào đến cửa phòng thì thủ trưởng Kỷ đã ngồi ở bàn làm việc. Pinh vội báo cáo ngay vì sợ thủ trưởng bận việc:
- Báo cáo tôi xin gặp thủ trưởng.
Chính trị viên Kỷ nói với Pinh bằng giọng ân cần:
- Vào đây! Cứ vào đây đã:
- Báo cáo thủ trưởng, tôi xin ở lại đơn vị, không lên văn công quân khu nữa ạ.
Thủ trưởng Kỷ nhìn Pinh:
- Đã suy nghĩ kỹ chưa? Có tham khảo ý kiến của ai không mà quyết định cứng rắn thế?
- Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi ạ. Và cũng đã hỏi ý kiến đồng đội.
- Thôi được! Mình thay mặt cho ban chỉ huy đại đội hoan nghênh quyêt định của cậu. Mong rằng Pinh là một chiến sỹ tốt, hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian tới.:
- Tôi xin gửi lại thủ trưởng tờ quyết định này. Cám ơn thủ trưởng, tôi đi xuống hội trường để học tập.
 Chấp hành lệnh của Quân khu, tất cả các trung đoàn, tiểu đoàn, đại đội trực thuộc đều đã sãn sàng trên bệ phóng. Chiến trường đã vào giai đoạn khẩn trương quyết liệt. Thời cơ đã đến, chiến trường cần sự chi viện lớn cả về người vũ khí, hậu cần lương thực. Mặt trận Bê ba, Mỹ đã bắt đầu dùng B. 52 rải thảm. Một loại máy bay ném bom mang tính huỷ diệt hàng loạt. nhằm  làm cho quân ta tê liệt về sức chiến đấu. Trên mặt trận Khe Sanh, cứ điểm Tà Cơn và nhiều cứ điểm khác nữa, quân ta ngày đêm bao vây, không cho chúng ra chúng ra khỏi hầm và lô cốt. Chính vì vậy mà quân ta cũng bị tiêu hao lực lượng. Lệnh từ chỉ huy sở Sư Đoàn đưa xuống:  Chi viện cho  Bê ba, chủ yếu là mặt trận Đường Chín, Khe Sanh, nơi đang nóng bỏng và mang tính chiến lược của toàn chiến trường,. Trên đường Trường Sơn xe kéo pháo, xe vận tải hàng hoá cùng bộ đội hành quân vào như trẩy hội. Máy bay IL19 liên tục bay trên bầu trời. Pinh là tiểu đội trưởng tiểu đội dẫn quân củađại đội  một- ba- tư đã đến phà Long Đại sớm nhất để vượt sông.
Bến phà Long Đại trên đầu nguồn sông Thạch Hãn, các chiến sỹ giao  liên đưa bộ đội ta qua sông  chủ yếu là vào ban đêm. Tiểu đội Pinh vượt sông trước, đột phá cho đại đội và tiểu đoàn. Toàn đơn vị phải qua sông trong đêm, rất khẩn trương và bí mật. Thuyền chở bộ đội qua sông hầu hết do các nữ dân quân.điều khiển. Mỗi O một thuyền. Sang bờ sông bên kia, các thuyền quay lại ngay, để đi chuyến tiếp theo. Số quân đi vào đông hơn số quân đi ra.  không có ánh đèn sáng, các thuyền trên sông không hề dính vào nhau, đường đi đường về,  đã được quy định với các tay lái. Mới chập choạng tối, tiểu đội của Pinh đã xuống thuyền ngồi chờ, chưa có người chở,. lính ta ngồi tán chuyện Pinh là người đầu têu. Bỗng một nữ quân ra bờ sông nói to:
- Ai cho các anh xuống thuyền? Các anh có biết giờ này là giờ gì không?
Tất cả lính đang ú ớ, thì Pinh đứng dậy nói với đồng chí nữ dân quân:
- Báo cáo đồng chí. Chúng tôi biết là chúng tôi sai,.. 
- Đồng chí có phải là lãnh đạo không hè?
- Tôi là Hà Văn Pinh tiểu đội trưởng của tiểu đội.
- Tôi là Phòng người Quảng Trị, phụ trách con thuyền này. Yêu cầu các anh lên khỏi thuyền  ngay hè.
- Ấy chết! Tôi xin đồng chí đấy! Cứ để cho anh em chúng tôi ngồi đây, đằng nào chúng tôi cũng đã ở trên thuyền rồi.
- Không được.
Pinh và O dân quân tên Phòng đang đôi co thì từ trên đầu nguồn có tiếng máy bay IL19 và pháo sáng bắt đầu bắn. Bầu trời chợt sáng trắng, Trời đầy sao nhưng cái ánh sáng ấy vẫn làm cho không gian như khác lạ. Những chiếc dù pháo sáng nghiêng ngả  bay theo gió về hướng giữa dòng sông. O Kỳ là đại đội trưởng của đội thuyền ra lệnh. cho Phòng đưa mấy thuyền  bộ đội đã xuống ngồi qua sông ngay để các thuyền khác sang tiếp.
Lính ta được lệnh qua sông đều tỏ ra phấn chấn, Pinh thì mừng ra mặt:
- Các cậu thấy không? Việc đến  nó phải đến, không việc gì phải lo lăng cả.
- Tiểu đội trưởng nói chí phải
Phòng cùng ba nữ dân quân, tay cầm sào vừa đi vừa ca cẩm rằng:
- Lính ta bây giờ trẻ lắm, nhiều lúc nói không được.
Than vãn với mây O nhưng chính là Phòng muốn“ bắn tin” tới Pinh. Biết ý, Pinh đáp lại luôn. Vâng xin lỗi bà chị và ba em. Trót lọt qua sông vào chiến trường chiến đấu giải phóng miền Nam xong, trở về bến sông này chúng tôi có quà cho bà chị và ba em là được chứ gì. Các chiến sỹ cười ồ lên. Bỗng có tiếng đạn rú ngang trời  máy bay địch phóng rốc két xuống bến phà. Pháo sang IL19 bắn sáng rõ cả một vùng. Các cụm pháo cao xạ trên các trận địa của ta bắn trả quyết liệt. Đại đội trường Kỳ  nói to.
- Không mần chi cả đâu. Bộ đội cứ ngồi yên trên thuyền để bọn Tui làm nhiệm vụ. Lợi dụng thời cơ máy bay địch hoang mang bay ra cửa biển thuyền qua sông càng an toàn mà Lập tức. thuyền chở bộ đội chen nhau qua sông. Dù pháo sáng bay vào hai bên bờ sông, có cái rơi ngay vào thuyền. Thuyền cập bờ nam,  chiến sỹ thở phào bước lên, O nữ dân quân lên tiếng:
- Tụi em chúc các anh chiến thắng trở về. Nhớ tụi em nhé.
Tiếng lính lao sao đáp lại:
- Chúc các O dân quân bên phà Long Đại tươi trẻ mãi để đưa bộ độ qua sông được nhiều! 
- Cảm ơn các O, chúc các O mạnh khoẻ! Hẹn ngày gặp lại!
Chia tay với các O chèo thuyền, lính ta phải hành quân khẩn trương, nhanh gọn, để tập kết ở một binh trạm giao liên tiếp theo.
Từ binh trạm  này, một đơn vị cán bộ chiến sỹ của trung đoàn xuất phát truớc,  giao liên dẫn đường đi độc lập. Tiểu đoàn 8, đi đầu là tiểu đội của Pinh  ba lô, súng đạn sẵn sàng bắt đầu hành quân lấy đơn vị hành quân là Trung đội cho tiện việc kiểm quân. Những đoạn đường đầu tiên quân ta hành quân còn đầy khí thế của lính trẻ vào trận. Tiểu đội Pinh đi đầu hàng quân dưới sự dẫn đường một O giao liên. Theo cung đoạn đường mòn, đến được binh trạm tiếp theo thì đoạn đường này là dài nhất, người dẫn đường cần có sức khoẻ và nhớ đường. Dung là nữ giao liên được giao dẫn quân đoàn đường này. Dung quê ở Cẩm Xuyên Tỉnh Hà Tĩnh, dáng người nhỏ bé nhưng rắn chắc với bộ quân phục, mũ tai beo, gậy Trường Sơn, túi cá nhân trong đó có cơm, bi đông nước và thuốc phòng bông băng cá nhân. Tất cả được trang bị như một người lính vậy. Dung hay cười nói chuyện rất có duyên nên linh ta bị chinh phục trong việc chỉ huy hành quân trên đưòng. Pinh đang đi đầu trong đội hình hành quân, bỗng lùi lại nhường vị trí đi đầu cho Đan, chiến sỹ của tiểu đội. Để có cơ hội gần Dung, Pinh tranh thủ bắt chuyện luôn:
- Nghe đồn tên em là Dung, có đúng không?
- Đúng tên em là Dung! Nhưng sao anh biết?
- Pinh cười:
- Lúc ở binh trạm, anh nghe người ta gọi em là Dung. Còn anh là Hà văn Pinh tiểu đội trưởng, tiểu đội hai. Nhìn Dung cười tươi Pinh mạnh dạn hởi:
 -À, em Dung năm nay bao nhiêu tuổi?
- Em hai tám. Nhưng anh hỏi mần chi?
- Anh hỏi để cho tiện cách xưng hô mà, như vậy là chúng tôi phải gọị O Dung bằng chị rồi đấy.
Dung cười cởi mở:
- Chị hay em có quan trọng chi mô, anh Pinh.
- Quan trọng đấy. Thế chị Dung đi giao liên lâu chưa?
- Mới thôi anh à. Còn nhiều điều phải học các anh đấy.
Sực nhớ ra nhiệm vụ. Dung liền bước nhanh và dài để kịp lên đầu hàng quân. Đây là nhiệm vụ của người giao liên dẫn đường ở đường mòn Trường Sơn.
Sau lúc Dung đi lên đầu hàng quân Pinh thấy bâng khuâng, trong lòng rộn lên bao suy nghĩ. Ngày đầu nhập ngũ là anh lính tân binh. Cây đàn bằng ống bương từng vang lên trong lòng bao đồng đội…. Rồi Pinh thoáng nghĩ: Giá cứ lên văn công, thì bây giờ đỡ vất vả.  Nhưng đi chiến đấu thì sao biết được bến phà Long Đại, biết được con đường Trường Sơn, và làm sao gặp được Dung cô giao liên. Ơ đời được cái nọ thì phải mất cái kia, chứ ai được hết cả đâu… Bỗng tiếng Dung gọi cắt ngang dòng nghĩ của Pinh:
-Anh Pinh! Sao anh không lên đầu hàng quân ? Anh bỏ vị trí của người chỉ huy rồi đấy!
Pinh giật mình xóc lại ba lô, đi như chạy lên đầu hàng quân, nói với Dung:
- Có chuyện gì đấy đồng chí giao liên yêu mến?
Dung vẫn bước đều làm cho Đan chiến sỹ đi đầu của tiểu đội, bật cười và nhường chỗ cho Pinh. Đan cũng muốn để Pinh nói chuyện tiếp với O giao liên lúc nãy, vì hãy  hai người  còn đang nói.
Trời đã chuyển sang đầu giờ sáng của ngày hôm sau. Cái se lạnh của rừng già, ở các cây cổ thụ đang toát ra, thoang thoáng, nhẹ nhõm, càng làm cho lính ta, những bước chân hành quân như bay bay, không mệt như lúc đầu buổi tối hành quân từ binh trạm giao liên. Trời phía đông sáng lên, cái vầng sáng ấy đã làm cho lính ta nhận biết đấy là phía đông của trái đất. Vậy đấy; Trên con đường mòn này, dưới tán lá cây của rừng già, khó ai tìm được ra phương hướng, chỉ có các cô giao liên là nhanh nhận ra các hướng đi mà họ đã đi lại hàng trăm lần trong cánh rừng này.
Tiếng của người chỉ huy chuyền xuống theo sự hướng dẫn của người giao liên:
- Nghỉ tại chỗ mười phút. Lệnh nghỉ tại chỗ mười phút được truyền xuống hết hàng quân cũng phải mất độ hai mươi phút thì mới đến được người lính cuối cùng. Pinh bước dạt sang bên con đường mòn, những gốc cây rừng như đã nhẵn bóng do lính ta nghỉ ngồi tựa lưng vào? Pinh tháo ba lô ra để ngay cạnh gốc cây, lưng tựa vào gốc cây, chân để lên ba lô. Pinh ngả người ra, mắt nhìn lên ngọn cây cao, trời tối om, Pinh phải tranh thủ ngủ một chút đời lính có nhiều cách ngủ khi hành quân, thậm chí vừa đi vừa ngủ. Pinh và linh của Tiểu đội đang mơ màng thì có lệnh hành quân. Không hiểu Tiểu đội ta vào hàng lúc nào, vừa đi vừa ngủ vào hàng hành quân hay sao mà. Tiểu đội Pinh đi đầu bị tụt lại đi thứ ba hẳn là do ngủ quên cả Tiểu đội. Dung cô giao liên vẫn dẫn đầu hàng quân nhớn nhác hỏi:
- Anh Pinh. À cả Tiểu đội nhà anh Pinh đâu nhỉ!
Một chiến sỹ đang ở vị trí đầu hàng quân, lên tiếng:
- Chắc là ngủ quên rồi.
- Có đúng thế không? Giọng Dung lo lắng.
- Âý là bọn tôi đoán vậy.
  Lính ta tỉnh táo hẳn lên vì được giao tiếp với cô giao liên. Trong lúc ngủ gà, ngủ vịt mà có một tiếng phụ nữ nói, thì khác nào tiếng kẻng báo thức, dễ nghe hơn lệnh của chỉ huy . Đoàn quân đi được mười phút thì tiểu đội của Pinh mới chạy đến chỗ Đan, Pinh vừa thở vừa nói với Dung:
- Dung không gọi bọn tôi, suýt nữa thì bọn khỉ nó lôi tiểu đội tôi vào rừng. Trông hiền lành thế này mà tệ thật?
- Đừng nói như vậy! Sao cả đơn vị đều nghe thấy lệnh hành quân mà riêng tiểu đội anh thì không nghe thấy:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét